Tìm hiểu chung về bệnh chàm tai
Chàm tai là tình trạng viêm da mạn tính hoặc tái phát xảy ra ở vùng vành tai, ống tai ngoài hoặc vùng da xung quanh tai. Bệnh đặc trưng bởi các biểu hiện như ngứa, đỏ da, bong vảy, khô nứt hoặc chảy dịch tùy theo giai đoạn tiến triển.
Chàm tai thuộc nhóm các bệnh da viêm không lây nhiễm, hình thành do sự tương tác giữa yếu tố cơ địa, rối loạn hàng rào bảo vệ da, phản ứng miễn dịch bất thường và các yếu tố môi trường. Mặc dù không phải là bệnh lý nguy hiểm đến tính mạng, chàm tai có thể gây khó chịu kéo dài, ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống và làm tăng nguy cơ bội nhiễm nếu không được kiểm soát tốt.
Chàm tai có thể được phân loại theo nguyên nhân hoặc đặc điểm lâm sàng.
Theo nguyên nhân:
- Chàm cơ địa: Là dạng thường gặp ở những người có tiền sử cá nhân hoặc gia đình mắc các bệnh dị ứng như viêm da cơ địa, hen phế quản hoặc viêm mũi dị ứng. Tổn thương thường kéo dài và có xu hướng tái phát nhiều lần.
- Chàm tiếp xúc kích ứng: Xuất hiện khi da tai tiếp xúc với các yếu tố gây kích ứng như hóa chất, dầu gội, thuốc nhuộm tóc, mỹ phẩm, thiết bị trợ thính hoặc tai nghe.
- Chàm tiếp xúc dị ứng: Xảy ra do phản ứng quá mẫn với các dị nguyên như kim loại (niken), mỹ phẩm, thuốc bôi tai hoặc các chất bảo quản trong sản phẩm chăm sóc cá nhân.
- Chàm tiết bã: Liên quan đến rối loạn tiết bã nhờn và sự phát triển quá mức của vi nấm Malassezia. Tổn thương thường xuất hiện ở vành tai, ống tai ngoài, da đầu và vùng mặt.
Theo giai đoạn lâm sàng:
- Giai đoạn cấp tính: Da đỏ, phù nề, xuất hiện mụn nước nhỏ, rỉ dịch và ngứa nhiều.
- Giai đoạn bán cấp: Tình trạng viêm giảm dần, xuất hiện bong vảy và khô da.
- Giai đoạn mạn tính: Da dày lên, tăng sắc tố hoặc lichen hóa do gãi kéo dài, kèm ngứa dai dẳng và tái phát nhiều đợt.
Triệu chứng của bệnh chàm tai
Những dấu hiệu và triệu chứng của chàm tai
Triệu chứng của chàm tai có thể khác nhau tùy từng người và giai đoạn bệnh. Phần lớn người bệnh xuất hiện các biểu hiện tại chỗ như ngứa, đỏ da, bong vảy hoặc chảy dịch ở vùng tai. Những dấu hiệu thường gặp bao gồm:
- Ngứa tai: Đây là triệu chứng phổ biến nhất của chàm tai. Cảm giác ngứa có thể kéo dài hoặc tái phát nhiều lần, khiến người bệnh thường xuyên gãi hoặc ngoáy tai, từ đó làm tổn thương da và khiến bệnh nặng hơn.
- Da tai đỏ và kích ứng: Vùng da bị chàm thường đỏ, viêm và có cảm giác nóng rát hoặc khó chịu. Tổn thương có thể xuất hiện ở vành tai, sau tai hoặc bên trong ống tai ngoài.
- Khô da và bong vảy: Da vùng tai trở nên khô ráp, bong các mảng vảy nhỏ màu trắng hoặc vàng nhạt. Đây là một trong những biểu hiện điển hình của bệnh.
- Mụn nước và rỉ dịch: Trong giai đoạn cấp tính, da có thể xuất hiện các mụn nước nhỏ li ti. Khi vỡ ra, các mụn nước này gây rỉ dịch và tạo cảm giác ngứa nhiều hơn.
- Nứt nẻ da: Tình trạng khô kéo dài có thể khiến da xuất hiện các vết nứt nhỏ, gây đau rát hoặc chảy máu nhẹ, đặc biệt ở các nếp gấp quanh tai.
- Da dày lên: Ở những trường hợp mạn tính, vùng da tổn thương có thể trở nên dày, thô ráp và sẫm màu hơn do viêm kéo dài và gãi thường xuyên.
- Đóng vảy tiết: Dịch tiết khô lại có thể tạo thành các lớp vảy màu vàng hoặc nâu bám trên bề mặt da, làm mất thẩm mỹ và gây khó chịu.
- Cảm giác đầy tai hoặc nghe kém: Khi vảy da và dịch tiết tích tụ trong ống tai ngoài, người bệnh có thể cảm thấy tai bị bít tắc hoặc giảm thính lực tạm thời.
- Đau tai khi bội nhiễm: Nếu vùng da chàm bị nhiễm khuẩn hoặc nhiễm nấm thứ phát, người bệnh có thể xuất hiện đau tai, sưng đỏ và tăng tiết dịch bất thường.
:format(webp)/benh_a_z_cham_tai_2_38db5529b3.jpg)
Biến chứng có thể gặp khi mắc phải chàm tai
Mặc dù chàm tai thường không đe dọa tính mạng, nhưng nếu không được phát hiện và điều trị đúng cách, bệnh có thể gây ra nhiều biến chứng ảnh hưởng đến sức khỏe và chất lượng cuộc sống của người bệnh. Một số biến chứng thường gặp bao gồm:
- Bội nhiễm vi khuẩn hoặc nấm: Tình trạng ngứa kéo dài khiến người bệnh thường xuyên gãi hoặc ngoáy tai, làm tổn thương hàng rào bảo vệ da. Đây là điều kiện thuận lợi để vi khuẩn hoặc nấm xâm nhập, gây viêm nhiễm thứ phát với các biểu hiện như đau tai, sưng đỏ, chảy dịch hoặc có mùi hôi.
- Viêm ống tai ngoài mạn tính: Tổn thương da kéo dài và tái phát nhiều lần có thể dẫn đến viêm ống tai ngoài mạn tính. Người bệnh thường xuyên cảm thấy ngứa, khó chịu trong tai và phải điều trị nhiều đợt.
- Hẹp ống tai ngoài: Trong một số trường hợp kéo dài, quá trình viêm mạn tính có thể làm da và mô mềm trong ống tai dày lên, dẫn đến hẹp lòng ống tai. Điều này có thể ảnh hưởng đến khả năng dẫn truyền âm thanh.
- Suy giảm thính lực tạm thời: Sự tích tụ của vảy da, dịch tiết hoặc tình trạng sưng viêm trong ống tai ngoài có thể gây cảm giác bít tắc tai và làm giảm thính lực tạm thời. Triệu chứng này thường cải thiện sau khi tình trạng viêm được kiểm soát.
- Đau và khó chịu kéo dài: Ngứa, khô da, nứt nẻ và viêm tái phát liên tục có thể gây đau rát hoặc khó chịu kéo dài, ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày, giấc ngủ và khả năng tập trung của người bệnh.
- Ảnh hưởng đến thẩm mỹ: Các tổn thương như đỏ da, bong vảy, đóng mài hoặc dày da ở vùng vành tai có thể làm mất thẩm mỹ, khiến người bệnh thiếu tự tin trong giao tiếp.
Khi nào cần gặp bác sĩ?
Người bệnh nên đến cơ sở y tế để được thăm khám nếu các triệu chứng chàm tai kéo dài, tái phát nhiều lần hoặc không cải thiện sau khi áp dụng các biện pháp chăm sóc tại nhà. Việc đánh giá sớm giúp xác định chính xác nguyên nhân và lựa chọn phương pháp điều trị phù hợp.
- Ngứa tai kéo dài hoặc ngày càng nghiêm trọng: Nếu cảm giác ngứa kéo dài nhiều ngày, ảnh hưởng đến sinh hoạt hoặc giấc ngủ, người bệnh nên đi khám để được xác định nguyên nhân và tránh các biến chứng do gãi hoặc ngoáy tai thường xuyên.
- Xuất hiện đau tai hoặc sưng đỏ rõ rệt: Đau tai, sưng nề hoặc cảm giác nóng rát nhiều có thể là dấu hiệu của tình trạng viêm nặng hoặc bội nhiễm cần được điều trị y tế.
- Chảy dịch bất thường từ tai: Người bệnh cần đi khám khi tai xuất hiện dịch tiết kéo dài, đặc biệt nếu dịch có màu vàng, xanh, lẫn máu hoặc có mùi hôi khó chịu.
- Giảm thính lực hoặc cảm giác bít tắc tai: Tình trạng nghe kém, ù tai hoặc cảm giác đầy tai kéo dài có thể liên quan đến viêm, phù nề hoặc tích tụ vảy da trong ống tai, cần được bác sĩ kiểm tra.
- Tổn thương da lan rộng hoặc tái phát nhiều lần: Nếu vùng chàm lan sang khu vực xung quanh tai, da dày lên, nứt nẻ hoặc bệnh thường xuyên tái phát dù đã điều trị, người bệnh nên được đánh giá chuyên khoa để kiểm soát bệnh hiệu quả hơn.
- Có dấu hiệu nhiễm trùng: Sốt, đau tăng dần, sưng đỏ nhiều, chảy mủ hoặc nổi hạch vùng cổ là những dấu hiệu cảnh báo nhiễm trùng và cần được thăm khám sớm.
- Trẻ em, người cao tuổi hoặc người có bệnh lý nền: Những đối tượng này nên được bác sĩ đánh giá khi xuất hiện các triệu chứng nghi ngờ chàm tai để hạn chế nguy cơ biến chứng và đảm bảo điều trị an toàn.
Nguyên nhân gây chàm tai
Chàm tai là một bệnh viêm da mạn tính xảy ra ở vùng vành tai hoặc ống tai ngoài. Hiện nay, nguyên nhân chính xác của bệnh chưa được xác định hoàn toàn, tuy nhiên nhiều nghiên cứu cho thấy chàm tai có liên quan đến sự rối loạn chức năng hàng rào bảo vệ da kết hợp với phản ứng viêm bất thường của hệ miễn dịch. Một số nguyên nhân thường gặp bao gồm:
- Rối loạn hàng rào bảo vệ da: Lớp da khỏe mạnh có vai trò bảo vệ cơ thể trước các tác nhân từ môi trường và duy trì độ ẩm cần thiết. Khi hàng rào bảo vệ da bị suy giảm, da trở nên khô, dễ kích ứng và dễ xuất hiện các phản ứng viêm, tạo điều kiện cho chàm tai phát triển.
- Phản ứng viêm của hệ miễn dịch: Ở người mắc chàm tai, hệ miễn dịch có thể phản ứng quá mức với các tác nhân từ môi trường, dẫn đến tình trạng viêm kéo dài tại da. Quá trình này gây ra các triệu chứng đặc trưng như ngứa, đỏ da, bong vảy và chảy dịch.
- Viêm da cơ địa: Chàm tai có thể là biểu hiện khu trú của viêm da cơ địa. Đây là bệnh lý viêm da mạn tính liên quan đến rối loạn miễn dịch và chức năng hàng rào bảo vệ da, khiến các tổn thương chàm xuất hiện tại nhiều vị trí trên cơ thể, bao gồm cả vùng tai.
- Viêm da tiếp xúc: Một số trường hợp chàm tai xảy ra do phản ứng viêm của da sau khi tiếp xúc với các chất gây kích ứng hoặc dị ứng. Tình trạng viêm kéo dài có thể dẫn đến tổn thương da đặc trưng của bệnh chàm.
- Viêm da tiết bã: Viêm da tiết bã là một bệnh da mạn tính liên quan đến hoạt động của tuyến bã nhờn và sự phát triển của vi nấm Malassezia trên da. Bệnh có thể ảnh hưởng đến vùng tai, gây đỏ da, bong vảy và hình thành các tổn thương dạng chàm.
- Tình trạng viêm da mạn tính khác: Một số bệnh lý da liễu mạn tính như vảy nến hoặc các dạng viêm da kéo dài khác cũng có thể gây tổn thương ở vùng tai với biểu hiện tương tự chàm, hoặc góp phần thúc đẩy sự xuất hiện của chàm tai.
:format(webp)/benh_a_z_cham_tai_3_7c900f9eca.jpg)
Nguy cơ gây chàm tai
Những ai có nguy cơ mắc phải chàm tai?
Chàm tai có thể gặp ở mọi đối tượng, nhưng thường xuất hiện nhiều hơn ở những người có sẵn các bệnh lý da liễu hoặc cơ địa dị ứng. Các nhóm đối tượng có nguy cơ cao bao gồm:
- Người mắc viêm da cơ địa.
- Người có cơ địa dị ứng như hen phế quản, viêm mũi dị ứng hoặc dị ứng da.
- Người bị viêm da tiết bã.
- Người có tiền sử viêm da tiếp xúc dị ứng hoặc kích ứng.
- Trẻ em và người cao tuổi do hàng rào bảo vệ da kém hoàn thiện hoặc suy giảm.
- Người mắc các bệnh da mạn tính như vảy nến hoặc các dạng viêm da kéo dài khác.
Yếu tố làm tăng nguy cơ mắc phải chàm tai
Một số yếu tố từ môi trường và thói quen sinh hoạt có thể làm tăng khả năng xuất hiện hoặc thúc đẩy bệnh chàm tai bùng phát, bao gồm:
- Thường xuyên tiếp xúc với hóa chất, mỹ phẩm hoặc các chất gây kích ứng da.
- Tiếp xúc với các dị nguyên như kim loại trong khuyên tai hoặc thiết bị trợ thính.
- Ngoáy tai thường xuyên hoặc sử dụng tăm bông không đúng cách.
- Đeo tai nghe, nút tai hoặc máy trợ thính trong thời gian dài.
- Môi trường nóng ẩm, nhiều bụi bẩn hoặc đổ mồ hôi nhiều.
- Da khô kéo dài làm suy giảm chức năng bảo vệ tự nhiên của da.
- Căng thẳng tâm lý kéo dài, có thể làm các đợt chàm dễ bùng phát hoặc tái phát.
Phương pháp chẩn đoán và điều trị chàm tai
Phương pháp xét nghiệm và chẩn đoán chàm tai
Việc chẩn đoán chàm tai chủ yếu dựa vào khai thác bệnh sử và thăm khám lâm sàng. Trong một số trường hợp, bác sĩ có thể chỉ định thêm các xét nghiệm hoặc kỹ thuật cận lâm sàng nhằm xác định nguyên nhân, loại trừ các bệnh lý khác hoặc phát hiện tình trạng bội nhiễm. Các phương pháp thường được áp dụng bao gồm:
Khám lâm sàng
Đây là bước quan trọng nhất trong chẩn đoán chàm tai. Bác sĩ sẽ đánh giá các triệu chứng như ngứa, đỏ da, bong vảy, nứt nẻ hoặc chảy dịch ở vùng vành tai và ống tai ngoài. Đồng thời, bác sĩ cũng khai thác tiền sử dị ứng, viêm da cơ địa hoặc các bệnh da liễu liên quan để hỗ trợ chẩn đoán.
Nội soi tai
Nội soi tai giúp quan sát rõ hơn tình trạng tổn thương bên trong ống tai ngoài, đánh giá mức độ viêm, sự hiện diện của vảy da, dịch tiết hoặc các dấu hiệu bội nhiễm. Phương pháp này cũng hỗ trợ loại trừ các bệnh lý khác có biểu hiện tương tự.
Xét nghiệm vi sinh
Trong trường hợp có chảy dịch tai hoặc nghi ngờ bội nhiễm, bác sĩ có thể lấy mẫu dịch tiết để xét nghiệm tìm vi khuẩn hoặc nấm. Kết quả giúp xác định tác nhân gây nhiễm trùng và lựa chọn phương pháp điều trị phù hợp.
Test dị ứng áp da (Patch test)
Nếu nghi ngờ chàm tai liên quan đến viêm da tiếp xúc dị ứng, bác sĩ có thể chỉ định test áp da để xác định các dị nguyên gây bệnh. Phương pháp này giúp phát hiện những chất mà cơ thể phản ứng dị ứng khi tiếp xúc.
:format(webp)/benh_a_z_cham_tai_4_e285f67cb9.jpg)
Sinh thiết da
Sinh thiết da hiếm khi cần thực hiện trong chẩn đoán chàm tai. Tuy nhiên, phương pháp này có thể được chỉ định khi tổn thương da kéo dài, không đáp ứng điều trị hoặc có biểu hiện không điển hình nhằm loại trừ các bệnh lý da khác.
Chẩn đoán phân biệt
Ngoài việc xác định chàm tai, bác sĩ cũng cần phân biệt bệnh với một số tình trạng khác như viêm tai ngoài do vi khuẩn, viêm tai ngoài do nấm, viêm da tiết bã, vảy nến hoặc các bệnh da liễu khác có biểu hiện tương tự ở vùng tai.
Phương pháp điều trị chàm tai hiệu quả
Việc điều trị chàm tai nhằm mục tiêu kiểm soát tình trạng viêm, giảm ngứa, phục hồi hàng rào bảo vệ da và ngăn ngừa tái phát. Tùy thuộc vào nguyên nhân, mức độ tổn thương và tình trạng bội nhiễm (nếu có), bác sĩ sẽ xây dựng phác đồ điều trị phù hợp cho từng người bệnh.
Điều trị bằng thuốc bôi tại chỗ
Thuốc bôi là lựa chọn điều trị phổ biến đối với chàm tai. Các thuốc chống viêm tại chỗ như corticosteroid hoặc thuốc điều hòa miễn dịch có thể giúp giảm đỏ da, ngứa và bong vảy. Người bệnh cần sử dụng thuốc theo đúng hướng dẫn của bác sĩ để hạn chế nguy cơ tác dụng phụ khi điều trị kéo dài.
Dưỡng ẩm và phục hồi hàng rào bảo vệ da
Các sản phẩm dưỡng ẩm giúp giảm khô da, hạn chế bong vảy và hỗ trợ phục hồi chức năng bảo vệ tự nhiên của da. Việc duy trì độ ẩm phù hợp cho vùng da tổn thương đóng vai trò quan trọng trong kiểm soát bệnh và phòng ngừa tái phát.
Điều trị nguyên nhân hoặc bệnh lý nền
Nếu chàm tai liên quan đến viêm da cơ địa, viêm da tiết bã hoặc viêm da tiếp xúc dị ứng, việc kiểm soát các bệnh lý này là cần thiết để nâng cao hiệu quả điều trị và giảm nguy cơ tái phát.
Điều trị bội nhiễm
Khi có dấu hiệu nhiễm khuẩn hoặc nhiễm nấm thứ phát, bác sĩ có thể chỉ định các thuốc điều trị phù hợp. Việc lựa chọn thuốc phụ thuộc vào tác nhân gây bệnh và mức độ nhiễm trùng.
Thuốc giảm ngứa
Trong những trường hợp ngứa nhiều, người bệnh có thể được chỉ định thuốc kháng histamin hoặc các biện pháp hỗ trợ khác nhằm giảm cảm giác khó chịu, hạn chế tình trạng gãi gây tổn thương da.
Chế độ sinh hoạt và phòng ngừa chàm tai
Những thói quen sinh hoạt có thể giúp bạn hạn chế diễn tiến của chàm tai
Chế độ sinh hoạt:
- Giữ vùng tai sạch sẽ và khô thoáng, vệ sinh nhẹ nhàng theo hướng dẫn của nhân viên y tế.
- Tránh gãi, chà xát hoặc ngoáy tai vì có thể làm tổn thương da và tăng nguy cơ nhiễm trùng.
- Hạn chế tiếp xúc với các chất có thể gây kích ứng da như mỹ phẩm, thuốc nhuộm tóc, nước hoa hoặc hóa chất tẩy rửa.
- Tránh đeo tai nghe, nút tai hoặc các thiết bị áp sát tai trong thời gian dài nếu chúng gây khó chịu hoặc kích ứng.
- Sử dụng các sản phẩm dưỡng ẩm phù hợp để duy trì độ ẩm và hỗ trợ phục hồi hàng rào bảo vệ da.
- Tuân thủ điều trị và tái khám theo lịch hẹn để được theo dõi và điều chỉnh phác đồ khi cần thiết.
- Duy trì tinh thần thoải mái, hạn chế căng thẳng vì stress có thể làm các triệu chứng chàm trở nên nghiêm trọng hơn.
Chế độ dinh dưỡng:
- Xây dựng chế độ ăn cân bằng, đa dạng với đầy đủ các nhóm dưỡng chất cần thiết.
- Tăng cường rau xanh, trái cây tươi và các thực phẩm giàu vitamin, khoáng chất nhằm hỗ trợ sức khỏe làn da.
- Uống đủ nước mỗi ngày để giúp duy trì độ ẩm tự nhiên của cơ thể và làn da.
- Ưu tiên các thực phẩm giàu omega-3 như cá béo, hạt lanh hoặc hạt óc chó, góp phần hỗ trợ kiểm soát phản ứng viêm.
- Hạn chế các thực phẩm mà cơ thể đã xác định có khả năng gây dị ứng hoặc làm triệu chứng chàm nặng hơn.
- Tránh lạm dụng rượu bia, thuốc lá và các chất kích thích vì có thể ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của da.
:format(webp)/benh_a_z_cham_tai_5_9b2d720c81.jpg)
Phương pháp phòng ngừa chàm tai hiệu quả
Mặc dù không phải mọi trường hợp chàm tai đều có thể phòng ngừa hoàn toàn, nhưng việc chăm sóc da đúng cách và hạn chế các yếu tố kích thích có thể giúp giảm nguy cơ mắc bệnh cũng như ngăn ngừa các đợt tái phát.
- Giữ vệ sinh tai đúng cách: Vệ sinh tai nhẹ nhàng giúp loại bỏ bụi bẩn và hạn chế sự tích tụ của các tác nhân gây kích ứng. Tuy nhiên, cần tránh làm sạch tai quá mức vì có thể gây tổn thương lớp da bảo vệ tự nhiên của ống tai ngoài.
- Không ngoáy tai thường xuyên: Việc sử dụng tăm bông hoặc các vật dụng khác để ngoáy tai có thể làm trầy xước da, tạo điều kiện cho viêm nhiễm và làm tăng nguy cơ xuất hiện các tổn thương dạng chàm.
- Duy trì độ ẩm cho da: Giữ cho da vùng tai luôn đủ độ ẩm giúp bảo vệ hàng rào tự nhiên của da, hạn chế tình trạng khô da, bong vảy và kích ứng.
- Tránh tiếp xúc với các chất gây kích ứng: Hạn chế để vùng tai tiếp xúc với mỹ phẩm, thuốc nhuộm tóc, nước hoa hoặc các hóa chất có khả năng gây kích ứng da. Nếu phát hiện tác nhân gây dị ứng, cần chủ động tránh tiếp xúc để giảm nguy cơ bùng phát bệnh.
- Sử dụng tai nghe và thiết bị đeo tai hợp lý: Nên vệ sinh tai nghe, nút tai hoặc máy trợ thính thường xuyên và tránh sử dụng liên tục trong thời gian dài nhằm giảm ma sát, độ ẩm và nguy cơ kích ứng vùng da tai.
- Kiểm soát tốt các bệnh lý da liễu liên quan: Những người mắc viêm da cơ địa, viêm da tiết bã hoặc các bệnh da mạn tính khác nên tuân thủ điều trị theo hướng dẫn của bác sĩ để hạn chế nguy cơ xuất hiện tổn thương tại vùng tai.
- Bảo vệ tai khỏi các yếu tố môi trường: Giữ tai khô thoáng, tránh tiếp xúc kéo dài với môi trường nóng ẩm, nhiều bụi bẩn hoặc các điều kiện có thể làm da dễ bị kích ứng.
- Duy trì lối sống lành mạnh: Chế độ ăn uống cân bằng, ngủ đủ giấc, tập luyện thể chất đều đặn và kiểm soát căng thẳng có thể góp phần nâng cao sức khỏe làn da và giảm nguy cơ tái phát các bệnh viêm da mạn tính, bao gồm chàm tai.
:format(webp)/benh_a_z_cham_tai_1_55ef94bb7c.jpg)
:format(webp)/phau_thuat_tai_venh_la_gi_quy_trinh_phau_thuat_dien_ra_nhu_the_nao_5_5b438dba0d.png)
:format(webp)/ro_luan_nhi_la_gi_nguyen_nhan_dau_hieu_va_cach_dieu_tri_hieu_qua_1_c4f2038a0a.png)
:format(webp)/giai_phau_tai_cau_tao_chuc_nang_va_vai_tro_cua_cac_bo_phan_trong_tai_3_d6f260e3e2.png)
:format(webp)/Benh_to_dia_1_697ded68f3.png)
:format(webp)/Benh_cham_1_04eb79bb7d.png)